Công ty cho thuê sân khấu tổ chức sự kiện uy tín tại Hà Nội. Công ty cho thuê backdrop uy tín tại Hà Nội - nhiều mẫu mã đẹp. Dịch vụ chữa tắc tia sữa tại nhà, cam kết hiệu quả 100%. Công ty cung cấp, cho Thuê người đại diện cưới hỏi toàn quốc.

Menu
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếKhủng hoảng COVID-19: Mối đe dọa đến các chuỗi giá trị toàn cầu?

Khủng hoảng COVID-19: Mối đe dọa đến các chuỗi giá trị toàn cầu?

22.05-01

Cuộc khủng hoảng hiện tại không nên dẫn đến những phản ứng thiếu suy nghĩ. Nếu trước đây quá trình toàn cầu hóa không được tiến hành một cách thận trọng thì hiện tại, những đề xuất về nội địa hóa cũng không nên được triển khai một cách tùy tiện.

Làn sóng phản đối các chuỗi giá trị toàn cầu (GVCs) dường như đang hiện diện sau đại dịch Covid-19. Nhiều ý kiến cho rằng sự kết nối và phụ thuộc vào những chuỗi giá trị đang khiến các quốc gia trở nên dễ tổn thương trước sự lây lan của đại dịch, cũng như từ các cú sốc trong chuỗi cung ứng, bắt nguồn từ những biện pháp hạn chế thương mại và du lịch. Bên cạnh đó, cũng có những tuyên bố kiểu như nếu các nước tự chủ hơn về sản xuất, họ sẽ trở nên vững mạnh trước nhiều biến động.

Cuộc khủng hoảng Covid-19 đã cho thấy những rủi ro khi quá phụ thuộc vào nguồn cung nguyên liệu thô từ một quốc gia cụ thể. Tại thời điểm vi-rút Corona chỉ lây lan trong phạm vi thành phố Vũ Hán, sự đứt gãy nguồn cung các thành phần dược liệu thiết yếu (API) đã trở thành mối lo thường trực đối với ngành công nghiệp dược phẩm Ấn Độ. Khi đại dịch lan sang những nước khác, bao gồm quốc gia đông dân thứ hai thế giới, việc quá phụ thuộc vào các nhà cung cấp Trung Quốc đối với sản phẩm đồ bảo hộ cá nhân và bộ xét nghiệm bệnh phẩm đã tác động đến khả năng kiểm soát bệnh dịch của nhiều nước.

Thật buồn cười khi một nước từ là nơi bắt nguồn của dịch Covid-19 lại trở thành quốc gia cung ứng chính những nguyên vật liệu để kiềm chế sự lây lan của vi rút corona. Những điều này cho thấy nghi ngại về sự toàn cầu hóa quá mức cũng như phụ thuộc hoàn toàn vào những chuỗi cung cấp toàn cầu là hoàn toàn có căn cứ.

Vậy, cách thức đúng đắn để ứng phó trước những thách thức đã nêu là gì? Liệu các quốc gia sẽ chứng kiến mức tăng trưởng về kinh tế, việc làm cũng như tỷ lệ nghèo giảm khi họ tăng cường sản xuất nội địa thay vì vẫn bám vào nguyên tắc lợi thế so sánh trong hoạt động thương mại và đầu tư hay không?. Kinh nghiệm từ việc cô lập nền kinh tế mà Ấn Độ đã áp dụng trước thời điểm năm 1991 đã cho thấy một kết quả không mấy khả quan. Ngược lại, Báo cáo Phát triển toàn cầu năm 2019 cho thấy những quốc gia tham gia tích cực vào chuỗi cung ứng toàn cầu đã chứng kiến tỷ lệ đói nghèo giảm nhanh chóng.

Thật không đúng đắn khi đổ lỗi cho GVCs và tình trạng phụ thuộc vào thương mại xuyên biên giới gây ra sự thất bại của các quốc gia trong vấn đề chăm sóc sức khỏe cũng như ứng phó trước những tác động về kinh tế gây ra do đại dịch. Khả năng chống chịu trước khủng hoảng của một quốc gia bởi vì nước này không thúc đẩy hoạt động liên kết và hội nhập không nên được nhìn nhận như là nguyên do để ủng hộ cô lập kinh tế. Về vấn đề này, có 3 bài học quan trọng được rút ra từ khủng hoảng do dịch Covid-19.

Đầu tiên, phụ thuộc quá nhiều vào một quốc gia trong chuỗi cung ứng toàn cầu không phải là lựa chọn đúng đắn. Sự thống trị hiện tại của Trung Quốc trong các chuỗi giá trị cùng mặt trái của nó tác động đến các nước khác trong thời gian diễn ra đại dịch đã cho thấy nhiều vấn đề. Ngay cả những cường quốc kinh tế như Hoa Kỳ và Ấn Độ - vốn có năng lực sản xuất nội địa nổi trội cũng đang hứng chịu thiệt hại từ sự đứt gãy của chuỗi cung ứng do phụ thuộc quá nhiều những doanh nghiệp trung gian từ các quốc gia khác.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa các quốc gia nên tập trung hoàn toàn vào hoạt động sản xuất nội địa do sẽ gây tốn kém và khó thực hiện. Thay vào đó, điều cần làm là phân bổ các cơ chế sản xuất, dịch vụ đều khắp các quốc gia trong chuỗi cung ứng toàn cầu. Quy mô của những hoạt động này có thể được mở rộng tại từng phân khúc trong GVCs như cách thức để giảm rủi ro. Điều đó đồng nghĩa với việc thúc đẩy sản xuất trên quy mô lớn hàng loạt hàng hóa, sản phẩm tại nhiều quốc gia, hoặc tiến hành kết nối mạnh mẽ năng lực sản xuất, cung ứng dịch vụ cả trong và ngoài nước ví dụ như tiến hành cùng lúc việc đa dạng hóa nguồn cung và kết nối chuỗi hoạt động sản xuất nội địa vào chuỗi cung cấp toàn cầu.

Bài học thứ hai là về tầm quan trọng về thúc đẩy năng lực nội địa và khả năng ứng phó trước những biến động. Bất kỳ chiến lược đa dạng hóa nguồn cung nào cũng phải dựa vào năng lực và mong muốn tham gia vào chuỗi gia trị của các quốc gia định hướng xuất khẩu. Năng lực này được thể hiện qua những nhân tố như chính sách và thể chế pháp luật của từng nước. Quốc gia đầu tư mạnh vào cơ sở hạ tầng, kỹ năng, chất lượng, cũng như tạo ra môi trường kinh doanh thuận lợi cũng như chú ý đến an sinh xã hội sẽ có lợi thế trong quá trình chuyển dịch các GVC, đồng thời ứng phó tốt hơn trong thời gian xảy ra đại dịch.

Bài học thứ ba đó là hợp tác quốc tế, thể chế đa phương mạnh và sự phối hợp trong điều hành sẽ trở nên quan trọng hơn trong tương lai. Thay vì rút khỏi có tổ chức quốc tế, điều cần thiết hiện nay chính là nâng cao năng lực cũng như tăng cường tính thực thi các quy định giữa những quốc gia. Bên cạnh đó, cũng cần giải quyết những hành vi thương mại, đầu tư không công bằng, không minh bạch cũng như các rào cản ngầm gây biến dạng hoạt động hợp tác và tạo ra mối trường cạnh tranh bất công bằng. Những diễn đàn quốc tế như hội nghị G20, tổ chức và thể chế liên quốc gia như WHO và WTO phải thúc đẩy sự tuân thủ quy tắc từ những nước thành viên.

Cuộc khủng hoảng hiện tại, phần nào đó, cho thấy sự thất bại của thế giới trong giải quyết những thách thức nêu trên. Buốn thay, trong thời điểm sự lãnh đạo hiệu quả và hợp tác đang rất cần thiết, thế giới dường như đang chuyển động theo một hướng khác.

Tóm lại, đại dịch Covid-19 là một lời thức tỉnh cho các chính phủ, khu vực tư nhân và các thể chế quốc tế trong việc định hình đường hướng tương lai của thương mại và chuỗi cung ứng toàn cầu. Câu hỏi về chính sách trong thời điểm này không phải là liệu các quốc gia có nên tham gia vào các GVC hay không mà phải là cách thức liên kết nào họ muốn theo đuổi. Họ sẽ triển khai sách lược tự do hóa và tham gia vào những GVC như thế nào để bảo đảm lợi ích? Họ nên ủng hộ hợp tác quốc tế thông qua những chính sách nội địa như thế nào để ứng phó tốt hơn trước những cú sốc từ bên ngoài như cuộc khủng hoảng hiện nay?.

Đại dịch cũng đặt ra nhiều câu hỏi cho các doanh nghiệp đa quốc gia về sự phụ thuộc của họ vào GVCs cũng như định dạng về các GVC mới trong tương lai khi khủng hoảng kết thúc.

TĐại dịch Covid-19 không nên dẫn đến những phản ứng thiếu suy xét. Nếu tình trạng toàn cầu hóa cẩu thả đã từng diễn ra, thời điểm này không nên để xu hướng nội địa hóa bất cẩn lại tiếp tục trở thành trào lưu. Nguy cơ chính là trong thế giới hậu Covid-19, xu thế toàn cầu hóa sẽ diễn tiến theo hướng hoặc bãi bỏ hoàn toàn, hoặc tiếp tục triển khai không kiểm soát.

Nguồn: Financial Express

Từ khóa: Đại dịch, chuỗi cung ứng, toàn cầu hóa, nội địa hóa

Phân tích - Bình luận

Menu

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Video

Link Website

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 

Lượt truy cập

005763329
Go to top