Công ty cho thuê sân khấu tổ chức sự kiện uy tín tại Hà Nội. Công ty cho thuê backdrop uy tín tại Hà Nội - nhiều mẫu mã đẹp. Dịch vụ chữa tắc tia sữa tại nhà, cam kết hiệu quả 100%. Công ty cung cấp, cho Thuê người đại diện cưới hỏi toàn quốc.

Menu
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếGiả thuyết về những mặt trái của toàn cầu hóa quá đà đã được chứng minh bởi tác hại của Covid-19

Giả thuyết về những mặt trái của toàn cầu hóa quá đà đã được chứng minh bởi tác hại của Covid-19

24.03-01

Đại dịch Covid-19 có thể khiến thế giới cân nhắc lại một vấn đề cơ bản: là liệu toàn cầu hóa quá nhiều có phải là một điều tốt. Dịch bệnh đáng ra đã có thể được kiềm chế chỉ trong một quận, hoặc một khu vực, hoặc thậm chí một quốc gia thay vì lan rộng ra toàn cầu - bởi vì chúng ta đang sống trong một thế giới siêu kết nối, nơi mà con người, hàng hóa và dịch vụ có thể di chuyển qua lại giữa các nước một cách dễ dàng.

Và trong trường hợp này, chúng ta không chỉ bàn về một dịch bệnh được lan tỏa bởi toàn cầu hóa. Covid-19 đã làm rối loạn, nếu không nói là hủy diệt, toàn bộ các chuỗi cung ứng trên toàn thế giới mà – bởi vì ta đã lệ thuộc quá nhiều vào một số ít các quốc gia tạo ra phần lớn hàng tiêu dùng mỗi ngày cho chúng ta.

Bất kỳ hệ thống nào đặt quá nhiều trứng vào một giỏ - chiếc giỏ trong trường hợp này là Trung Quốc - hoặc quá ít giỏ đựng khác nhau, vào một lúc nào đó sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng Thiên Nga Đen. Thảm họa ở một nơi có thể phá hủy đời sống của hàng triệu người ở những nơi khác.

Mô hình toàn cầu hóa được phát triển từ lý thuyết lợi thế cạnh tranh, trong đó, các nước được yêu cầu chuyên môn hóa lĩnh vực mà họ giỏi nhất, và nhập khẩu những thứ mà họ sản xuất không hiệu quả. Nhưng lý thuyết này đã bỏ quên hai điểm quan trọng: sự phân bổ quyền lực trong mô hình toàn cầu hóa có thể bị mất cân bằng, vì toàn cầu hóa có thể gây bất lợi cho những nước chỉ có ưu thế sản xuất đối với những mặt hàng không có giá trị so với mặt bằng chung.

Và thứ hai, sự lệ thuộc quá nhiều vào những nguồn cung hạn chế, những lực lượng lao động riêng biệt và hệ thống sản xuất đại trà, có thể làm giảm tính đa dạng và sự vững chắc của nền kinh tế.

Thay vì chỉ tập trung vào thứ mình giỏi nhất, một quốc gia nên tự sản xuất ra nhiều loại hàng hóa. Vì khi khủng hoảng xảy ra, họ sẽ có thể tự sử dụng nguồn lực và tự cung ứng cho bản thân, nếu nguồn cung nước ngoài rối loạn. Ngược lại, họ sẽ gặp khó khăn nếu lệ thuộc vào một nguồn bên ngoài cho quá nhiều nhu cầu trong nước.

Về tổng thể, quá trình toàn cầu hóa đã khiến hệ thống sản xuất chuyển từ xu hướng cân bằng sang sản xuất chuyên sâu dựa trên mức độ hiệu quả, nơi mà quy mô và chi phí không còn là những nhân tố duy nhất chi phối nền kinh tế. Sự đa dạng hóa trở thành một thế mạnh quan trọng cần có.

Ví dụ, trong một thế kỷ qua, sự phát triển của công nghệ thực phẩm đã thúc đẩy gia tăng sản lượng lương thực trên toàn cầu, nhưng cũng đồng thời khiến độ đa dạng vụ mùa giảm xuống một mức giới hạn. Sự đa dạng sinh học này mất đi cho các nước theo đuổi mô hình sản xuất dựa trên độ hiệu quả chi phí. Trong trường hợp này, một sự kiện Thiên Nga Đen có thể hủy diệt hoàn toàn chuỗi cung ứng lương thực của thế giới.

Covid-19 là một minh chứng cho thấy chúng ta ngày càng dễ bị tổn thương bởi các dịch bệnh có nguồn gốc động vật (AIDS, SARS, Cúm gia cầm, Bò điên, Covid-19…). Điều này xảy ra là do sự thay đổi to lớn trong chế độ ăn uống - chuyển sang sử dụng các sản phẩm có nguồn gốc động vật khi người dân trở nên giàu có hơn.

Đây không phải luận cứ để ủng hộ người ăn chay, mà là để khôi phục lại sự cân bằng trong thói quen ăn uống của chúng ta.

Một cuộc khủng hoảng tương tự có thể sẽ bắt nguồn từ sự lệ thuộc quá nhiều vào các loại thực phẩm biến đổi gen (GM), khi mà một sai lầm trong việc kết hợp gen có thể dẫn đến những sản phẩm độc hại và hủy diệt hệ thống miễn dịch của con người.

Các vụ mùa biến đổi gen không nên được sản xuất đại trà mà không có sự kiểm duyệt và kế hoạch cân bằng. Càng lệ thuộc nhiều vào những sản phẩm biến đổi gen, chúng ta càng dễ bị tổn thương bởi những rủi ro Thiên Nga Đen. Rủi ro này có thể dễ dàng chuyển thành những dịch bệnh có nguồn gốc thực vật, tương tự với những dịch bệnh có nguồn gốc động vật mà ta đang chứng kiến.

Ví dụ thứ hai, một hệ quả khác của toàn cầu hóa quá đà là sự tài chính hóa một cách quá đà trong nền kinh tế toàn cầu. Ngày nay, khối lượng các giao dịch tiền tệ đã đạt giá trị gần 6,6 ngìn tỷ USD mỗi ngày, trong một thế giới với tổng GDP khoảng 87 nghìn tỷ USD. Điều này nghĩa là mỗi ngày thế giới giao dịch với nhau lượng tiền tệ gần bằng với tổng lượng hàng hóa và dịch vụ sản xuất trong cả một năm. Và đó chưa phải là tất cả.

Ngoài tiền tệ, chúng ta còn giao dịch các loại chứng khoán và tài sản tài chính khác, đến hàng nghìn tỷ USD mỗi ngày. Chúng ta đang mua bán nhiều hơn rất nhiều so với những gì ta sản xuất ra.

Thị trường tài chính tạo ra rất nhiều loại sản phẩm, dịch vụ, và chứng khoán phái sinh mà rất ít người có thể hiểu rõ chúng. Hệ quả của tình trạng giao dịch tài chính quá đà này là khi tình hình trợ nên xấu đi, toàn bộ các thị trường có thể sụp đổ chỉ trong vài giờ, và gây thiệt hại khổng lồ cho nền kinh tế sản xuất thực tế.

Nhiệm vụ của ngành tài chính là thuận lợi hóa hoạt động thương mại và sản xuất; nhưng tài chính hóa một các quá đà có thể gây tác động trái ngược khi nền kinh tế đối mặt với một cơn gió “độc”.

Những xu hướng phản đối tình trạng toàn cầu hóa quá đà đã tồn tại được một thời gian. Sự xuất hiện của Tổng thống Donald Trump và sự kiện Brexit - từ kết quả bất ngờ của các cuộc bầu cử - là dấu hiệu cho thấy sự phẩn nộ đang len lỏi trong các cộng đồng dân cư.

Làn sóng phản đối tình trạng nhập cư tại Mỹ và Châu Âu, và sự hồi sinh của tư tưởng chủ nghĩa quốc gia ở một số nước, cũng là một phần trong xu hướng phản đối toàn cầu hóa.

Từ những vấn đề trên, chúng ta có thể rút ra được các bài học sau.

Thứ nhất, toàn cầu hóa không phải là điều xấu, nhưng lạm dụng nó quá nhiều là không tốt.

Thứ hai, không nên thúc đẩy toàn cầu hóa theo một chiều hướng mất cân đối. Toàn cầu hóa cân bằng nghĩa là những người chiến thắng cũng phải hỗ trợ và giúp đỡ những người bị bỏ lại phía sao trong cuộc cạnh tranh. Nếu điều này không xảy ra, những người thất bại sẽ luôn chọn cách từ bỏ hệ thống không có lợi cho họ. Đây là một lý do mà Ấn Độ chọn cách rút lui khỏi Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP), vì hiệp định này về cơ bản chỉ thúc đẩy thương mại hàng hóa, mà không thúc đẩy dịch vụ. Những thỏa thuận thương mại không cân bằng sẽ khó được chấp nhận.

Thứ ba, toàn cầu hóa không nên được thúc đẩy đơn thuần bởi các yếu tố chi phí và hiệu quả. Chúng ta cần tạo ra một mối quan hệ cân bằng giữa sự tự chủ và lệ thuộc. Không nên để bất cứ quốc gia nào phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng chỉ vì họ quá lệ thuộc vào một nhà cung ứng mạnh mẽ, hay một nhà sản xuất hiệu quả. Các nước cần phải có khả năng sử dụng nguồn lực bản thân trong trường hợp mọi thứ đổ vỡ - như những gì xảy ra trong sự kiện Covid-19 hiện tại.

Thứ tư, toàn cầu hóa chỉ đạt được hiệu quả trong một khuôn khổ quản trị toàn cầu công bằng, không bị thống trị bởi những kẻ có quyền lực.

Quá trình toàn cầu hóa hiện tại cần được điều chỉnh. Covid-19 cho thấy chúng ta cần phải cân nhắc lại những giới hạn của quá trình này.

Nguồn: Swarajyamag

Từ khóa: Toàn cầu hóa, hiệp định tự do thương mại, Covid-19, hội nhập kinh tế

Phân tích - Bình luận

Menu

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Video

Link Website

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 

Lượt truy cập

005741548
Go to top