Công ty cho thuê sân khấu tổ chức sự kiện uy tín tại Hà Nội. Công ty cho thuê backdrop uy tín tại Hà Nội - nhiều mẫu mã đẹp. Dịch vụ chữa tắc tia sữa tại nhà, cam kết hiệu quả 100%. Công ty cung cấp, cho Thuê người đại diện cưới hỏi toàn quốc.

Menu
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếViệt Nam và nhiều nước Đông Nam Á sẽ hưởng lợi từ căng thẳng thương mại Mỹ-Trung?

Thiết lập những hệ thống chính trị toàn cầu để phục vụ cho một nền kinh tế toàn cầu hóa

toancauhoa0607

Hiện nay, đối với những quốc gia có quy mô nhỏ và trung bình, các thị trường toàn cầu giữ vai trò quan trọng hơn nhiều so với các thị trường trong nước. Và hiện thực này cũng ngày càng được áp dụng cho nhiều nền kinh tế lớn. Sự nổi lên của nền kinh tế thị trường toàn cầu đồng nghĩa với việc có ngày càng nhiều hoạt động kinh tế sẽ không còn bị lệ thuộc vào các hệ thống chính trị hay hệ thống quy định ở các quốc gia.

Trong giai đoạn từ khi Thế chiến II kết thúc cho đến giữa những năm 2010, quá trình toàn cầu hóa kinh tế đã phát triển không ngừng nghỉ, thông qua việc mở rộng hệ thống thương mại, tăng cường các dòng chảy vốn, mạng lưới thông tin nhanh (và rẻ hơn), và hoạt động di cư của con người (dù chỉ đóng góp vào sự phát triển ở mức độ ít đáng kể hơn). Tuy nhiên, mặc dù các mối liên kết xuất hiện ngày càng nhiều và sâu hơn, nền kinh tế toàn cầu về cơ bản vẫn là một tập hợp của từng nền kinh tế quốc gia, áp dụng từng hệ thống chính trị riêng. Và điều này hiện đang dần thay đổi.

Tại những quốc gia dân chủ, nơi khai sinh ra nền kinh tế thị trường đang thống lĩnh thế giới ngày nay, các trụ cột của nền kinh tế - bao gồm hệ thống thuế, chính sách chi tiêu công, và các khuôn khổ pháp lý – được ban hành bởi cơ quan lập pháp và được diễn giải thông qua hệ thống pháp luật, từ đó trao cho chính phủ quyền hợp pháp để quản lý và điều phối các hoạt động kinh tế trong nước.

Tuy nhiên, có một sự thay đổi đang diễn ra: đối với những quốc gia có quy mô nhỏ và trung bình, các thị trường toàn cầu bắt đầu trở nên quan trọng hơn so với các thị trường trong nước. Và hiện thực này cũng ngày càng được áp dụng cho nhiều nền kinh tế lớn. Trong vòng chưa đầy một thập kỷ, thị trường thế giới khổng lồ sẽ thế chỗ cho các thị trường quốc gia, trở thành nơi phân bổ nguồn vốn, tài chính, và đội ngũ nhân công trình độ cao. Nhiều công ty sẽ thực sự đạt đến quy mô đa quốc gia, với trụ sở đặt ở một nơi (thường là nơi mà họ có thể đóng mức thuế thấp nhất), trong khi phần lớn hoạt động sản xuất và buôn bán sẽ diễn ra ở những nơi khác, và sử dụng các nguồn lao động và quản lý từ khắp mọi nơi trên thế giới.

Sự trỗi dậy của một nền kinh tế thị trường thuần túy toàn cầu – một tiến trình mà, chắc chắn là sẽ còn rất lâu mới có thể đạt đến – đồng nghĩa với việc các thị trường sẽ không còn bị chi phối bởi những hệ thống chính trị và quy chuẩn của riêng từng quốc gia. Nếu các chính phủ muốn quản lý tốt nền kinh tế, họ sẽ cần phải gắn bó chặt chẽ hơn – và tuân thủ hiệu quả những quy chuẩn của – các thể chế toàn cầu.

Dĩ nhiên, các thể chế kinh tế toàn cầu – từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB) đến các cơ quan kinh tế của Liên Hiệp Quốc (UN) và Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) – đều đã tồn tại từ rất lâu, và hoạt động như một nền tảng để các nước thành viên áp dụng những quy tắc chung. Đặc biệt, dưới một góc độ nào đó, IMF và WTO đã có được quyền quản trị ở tầm kinh tế vĩ mô và chính sách thương mại.

Chính phủ ở phần lớn các quốc gia đều muốn hạn chế việc thiết lập và củng cố quyền hạn cho các thể chế quốc tế. Mặc dù các bộ ngân khố, các ngân hàng trung ương, và các bộ thương mại – đặc biệt là tại các quốc gia phát triển – đều có sự tương tác với những tổ chức quốc tế, nhưng nội dung những hoạt động của họ chỉ được công khai rất ít. Thậm chí cho đến ngày nay, phần lớn người dân ở Mỹ, Pháp, hay Ấn Độ đều có sự hiểu biết rất ít về chức năng hoạt động thực sự của WTO.

Nói cách khác, sự nổi lên của thị trường toàn cầu không được gắn liền với bất kỳ tiến trình chuyển giao quyền lực chính trị hợp pháp nào. Do đó, các thể chế đa phương vô tình bị xem là chỉ để phục vụ cho những người nắm giữ quyền lực, và chúng bị biến thành những mục tiêu chính trị. Điều này làm gợi nhớ đến tình trạng “suy thoái nền dân chủ” ở Châu Âu, đang làm trầm trọng hóa làn sóng phản đối hội nhập.

Thực tế, làn sóng phản đối cơ chế kinh tế thị trường toàn cầu cũng đang nổi lên dữ dội. Cụ thể là, Tổng thống Mỹ Donald Trump đang áp dụng một dạng chiến lược “đi một mình” theo hướng chủ nghĩa quốc gia kiểu mới. Thay vì hỗ trợ hoàn thiện các cấu trúc đa phương, ông lại muốn dỡ bỏ chúng, tách rời thị trường toàn cầu ra khỏi các tổ chức quản lý quốc tế vốn đã đang bị yếu thế. Ở cả cấp độ quốc gia và quốc tế, ông Trump tin rằng, càng có ít sự quản lý thì càng tốt.

Trong khi đó, khối EU lại theo đuổi một con đường đối lập. Mặc cho những thách thức nội bộ đang phải đối mặt, EU tiếp tục tìm cách quản lý các thị trường vượt ra ngoài ranh giới quốc gia. Chỉ trong năm nay, Ủy ban Châu Âu đã áp mức phạt 5 tỷ Euro ( 5,8 tỷ USD) lên Alphabet Inc (công ty mẹ của Google) và Qualcomm do vi phạm quy định chống độc quyền. Và với luật Quy định Bảo vệ Dữ liệu Chung (GDPR) vừa có hiệu lực, EU đang muốn siết chặt các lệnh cấm sử dụng, chia sẽ, và quản lý dữ liệu cá nhân.

Bởi vì EU là một thị trường rộng lớn, những hành động như trên sẽ tạo ra một tác động sâu rộng. Tuy nhiên, khi bàn về việc thiết lập nhưng tiêu chuẩn quốc tế thực sự, EU dĩ nhiên vẫn bị hạn chế. Điều này càng trở thành sự thật khi xuất hiện những nhân vật như Trump, người đang chủ động đi ngược lại những nỗ lực của EU và ủng hộ việc bãi bỏ các quy định, vào một thời điểm khi mà sự liên kết kinh tế toàn cầu đã đạt đến một trình độ đòi hỏi phải có những hệ thống quy định mới.

Các công ty đa quốc gia hàng đầu hiện đang gặt hái lợi được lợi nhuận khổng lồ và tiếp tục chèn ép các đối thủ nhỏ hơn ra khỏi sân chơi chung. Việc cho phép các công ty này không phải đóng nhiều thuế sẽ gây ra tác động tai hại hơn, chẳng khác gì làm trầm trọng hóa tình trạng bất bình đẳng và thâm hụt ngân sách nhà nước. Tuy nhiên, các chính phủ chỉ có thể quản lý hiệu quả các công ty này thông qua hoạt động hợp tác đa phương. Tương tự vậy, giải pháp duy nhất để đối đầu hiệu quả với tình trạng biến đổi khí hậu là tất cả các quốc gia phải làm việc cùng nhau.

Tình hình thực tế của nền kinh tế toàn cầu hiện nay đòi hỏi chúng ta phải hỗ trợ các thể chế đa phương hoạt động hiệu quả. Điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ cần tăng cường củng cố quyền hạn cho các thể chế sẵn có - trong vấn đề này, việc cải cách là một yêu cầu tiên quyết – mà ta còn phải xây dựng những thể chế mới, chẳng hạn như một cơ quan Quản lý Cạnh tranh Toàn cầu. Tất cả những việc này sẽ không khả thi nếu ta không có một cuộc tranh luận chính trị toàn cầu thực sự.

Dĩ nhiên, việc thiết lập một hệ thống chính trị toàn cầu có khả năng sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến những khái niệm truyền thống về tính dân chủ, chưa kể đến là chủ quyền quốc gia. Tuy nhiên, cùng lúc đó, việc cho phép thị trường toàn cầu được vận hành mà không có những quy định ràng buộc, ban hành bởi các thể chế quốc tế hợp pháp tương ứng, cũng có thể dẫn đến sự suy thoái của nền dân chủ.

Dani Rodrik, một nhà kinh tế học tại Đại học Harvard, đã trình bày những thách thức này dưới dạng một tình thế lưỡng nan ba chiều: khi phải lựa chọn giữa nền dân chủ, chủ quyền quốc gia, và toàn cầu hóa, chúng ta chỉ có thể lựa chọn hai yếu tố trong số đó, nhưng không bao giờ giữ được cả ba. Ông Rodrik ủng hộ việc giảm bớt toàn cầu hóa và tăng cường tính dân chủ. Những người theo chủ nghĩa quốc gia như Trump lại muốn củng cố quyền lực quốc gia, theo hướng làm suy yếu cả tính dân chủ lẫn toàn cầu hóa trong dài hạn.

Tuy nhiên, trong trung hạn, việc quá trình toàn cầu hóa sẽ diễn ra sâu rộng hơn có vẻ là điều không thể tránh khỏi, nghĩa là quyền lực chính trị quốc gia sẽ là yếu tố bị kiềm hãm. Một cách để trao quyền lực hợp pháp cho các hệ thống chính trị toàn cầu là đảm bảo rằng chúng phải gắn liền với cấp độ quốc gia. Điều này đòi hỏi các nhà lãnh đạo trong nước phải tìm ra một cách giải thích cách mà những vấn đề toàn cầu ảnh hướng đến cử tri của họ. Chống biến đổi khí hậu là một ví dụ điển hình cho phương thức địa phương hóa hệ thống chính trị toàn cầu.

Bất kể chúng ta lựa chọn thể chế nào, ta phải đảm bảo rằng hệ thống chính trị toàn cầu mới cần được củng cố. Bảo vệ nền dân chủ là thách thức chính trị trọng tâm của thế kỷ 21. Chúng ta không còn có thể lảng tránh vấn đề này.

Nguồn: Project-Syndicate

Từ khóa: dân chủ, toàn cầu hóa, hội nhập, chủ nghĩa dân túy, rào cản thương mại, tự do hóa thương mại

Phân tích - Bình luận

Menu

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 mondialsolution

Trang thông tin này được thực hiện với sự hỗ trợ kỹ thuật của dự án BWTO    
004268474
Go to top