Công ty cho thuê sân khấu tổ chức sự kiện uy tín tại Hà Nội. Công ty cho thuê backdrop uy tín tại Hà Nội - nhiều mẫu mã đẹp. Dịch vụ chữa tắc tia sữa tại nhà, cam kết hiệu quả 100%. Công ty cung cấp, cho Thuê người đại diện cưới hỏi toàn quốc.

Menu
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếĐại sứ Cuba tại Việt Nam: Tiếp tục gìn giữ tình đoàn kết hữu nghị đặc biệt Việt Nam – Cuba

Thâm hụt thương mại của Mỹ với Nhật Bản không phải là một vấn đề đáng lo như Trump đã tô vẽ

trumpabe

Thái độ bảo hộ thương mại của Tổng thống Mỹ Donald Trump hầu như không phải là vấn đề duy nhất dành cho các nhà làm chính sách Nhật Bản. Từ lâu, các nghị sĩ nước này đã phải đối mặt với sức ép lớn khi Nhật Bản là nhà xuất khẩu hàng đầu thế giới trong tất cả cả lĩnh vực, từ ô tô cho đến trò chơi điện tử.

Nhưng trong các bất đồng thương mại, một câu hỏi thường được đặt ra là: Có phải hiện tượng một nước mua nhiều hơn giá trị mà nước đó bán ra – tức thâm hụt thương mại – đồng nghĩa với việc nền kinh tế đó đang yếu kém?

Vị tổng thống nổi tiếng thất thường của Mỹ đã hầu như không nao núng khi cho rằng, các cường quốc xuất khẩu như Nhật Bản, Trung Quốc và Đức đang tuồn quá nhiều hàng hóa vào thị trường Mỹ.

Để cải thiện tình trạng trên, chính quyền Mỹ đã áp thuế lên thép và nhôm nhập khẩu từ nhiều nước, đe dọa đánh thuế Trung Quốc trị giá hàng trăm tỷ USD, và đang nghiên cứu một mức thuế mới áp lên ô tô.

Tuy nhiên, liệu các mức thuế trên khi đi vào hiệu lực sẽ thực sự khắc phục được tình trạng mất cân bằng thương mại giữa các nước. Trên thực tế, nhiều nhà kinh tế học theo dòng chủ lưu tin rằng, công cụ chính sách có rất ít khả năng sửa đổi được tình trạng thâm hụt thương mại như một số chính trị gia đang quan niệm.

Cụ thể như trường hợp của Mỹ hiện nay, liệu các chính sách thương mại của Tổng thống Trump có thực sự giúp cho nền xuất khẩu nước này “vĩ đại trở lại”? Đây vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

Thâm hụt thương mại có phải là dấu hiệu của một nền kinh tế yếu kém?

Các bước đi thương mại của Trump đều dựa trên lập luận, nhập nhiều hơn xuất là một chỉ dấu cho tình trạng yếu kèm của nền kinh tế.

Trong khi nhiều chính trị gia trên khắp thế giới đều giữ quan điểm thặng dư là có lợi và thâm hụt là có hại, phần lớn các chuyên gia kinh tế thì lại tin rằng, vị thế thương mại của một quốc gia không nhất thiết phản ánh tình trạng sức khỏe của một nền kinh tế.

Nhật Bản là một ví dụ tuyệt vời giải thích tại sao thặng dự không luôn đồng nghĩa với một nền kinh tế khỏe mạnh. Ngay cả trong giai đoạn kinh tế Nhật trì trệ vào cuối thập niên 1990 và những năm 2000, Nhật Bản vẫn có thặng dư lớn về thương mại và dịch vụ với thế giới.

Mặc khác, một vài chuyên gia kinh tế tin rằng, trong thực tế có rất nhiều trường hợp nhập khẩu nhiều hơn xuất khẩu lại là một tín hiệu tích cực, khi các nước đó tận dụng nhập khẩu để gia tăng năng suất và để bắt kịp với tốc độ phát triển của thế giới.

“Thâm hụt thương mại không nhất thiết là xấu, điều đó có nghĩa là người tiêu dùng đang chi tiêu nhiều hơn, và các hoạt động đầu tư đang diễn ra sôi động hơn trong nền kinh tế đó”, đó là giải thích của ông Eswar Prasad một nhà kinh tế học nổi tiếng đồng thời là thành viên cao cấp của Viện Brookings ở Washington, trong một bài nghiên cứu về thuế quan của mình.

Nói như thế không có nghĩa mọi trường hợp mất cân bằng thương mại đều tốt. Một vài học giả nổi tiếng, trong đó có Olivier Blanchard, cựu kinh tế trưởng của IMF, tin rằng mất cân bằng thương mại là một trong những nhân tố góp phần dẫn tới cuộc Đại Suy Thoái năm 2008.

Mặc dù vậy, có rất ít người tham gia thị trường hoặc học giả tin rằng các hành động trừng phạt thương mại đơn phương là biện pháp phù hợp để giải quyết tình trạng thâm hụt.

Thâm hụt thương mại của Mỹ lớn cỡ nào và đóng góp của Nhật Bản là bao nhiêu vào con số đó?

Đo lường thâm hụt thương mại là một vấn đề đau đầu.

Khi chúng ta nói về thương mại, chúng ta thường đề cập đến một hàng hóa cụ thể, như xe hơi, ti vi, hay một thương hiệu cà phê yêu thích nào đó. Bằng cách tính này, Nhật Bản đã thặng dự 69 tỷ USD với Hoa Kỳ trong năm 2017, trong đó, kim ngạch xuất khẩu hàng hóa là 136 tỷ USD và nhập khẩu là 67 tỷ USD, theo số liệu của Cục Thống kê Hoa Kỳ. Nhật Bản đang đứng thứ 3 trong danh sách các đối tác có thặng dư thương mại lớn với Hoa Kỳ, chỉ sau Trung Quốc (375 tỷ USD) và Mexico (71 tỷ USD).

Nhưng thương mại dịch vụ cũng là lĩnh vực chiếm phần quan trọng trong thương mại quốc tế, đặc biệt đối với Mỹ và các nước Tây Âu, các nước từ lâu đã không còn xuất khẩu các hàng hóa có thể sản xuất hàng loạt, mà thay vào đó, các nước này đang dẫn đầu trong các lĩnh vực như công nghệ, tài chính và dịch vụ pháp lý – loại hình doanh nghiệp không có tài sản hữu hình. Nếu tính thêm dịch vụ, thặng dự của Nhật với Mỹ thu hẹp lại chỉ còn 56 tỷ USD, theo số liệu của Cục Thống Kê Hoa Kỳ.

Ít ra thì khi đặt trong bối cảnh lịch sử, tình trạng thặng dư thương mại giữa Nhật và Mỹ hiện nay vẫn chưa phải là cao nhất, xét về con số tuyệt đối lẫn tương đối khi so với quy mô của nền kinh tế Mỹ. Vào năm 2006, giá trị thâm hụt còn cao hơn, gần 89 tỷ USD.

Cách đánh thuế của Trump có giúp giảm thâm hụt?

Có lẽ có. Nhưng vấn đề hóc búa là nước Mỹ sẽ phải trả giá những gì cho việc làm đó?

Nhật Bản từ trước đến nay luôn kiềm chế phản ứng trước các đe dọa thương mại từ phía Mỹ. Nhưng nếu Mỹ ngày càng tung ra nhiều mức thuế, đặc biệt là đối với ô tô, có khả năng Nhật sẽ đáp trả bằng cách đánh thuế lên hàng nhập khẩu của Mỹ. Tại WTO, Nhật đã ra hiệu nước này có thể trả đũa trước mức thuế đánh lên thép và nhôm.

Xu hướng đáp trả lại một mức thuế bằng nhiều mức thuế hơn là nguyên nhân vì sao mà các chính sách hạn chế thương mại khó lòng giải quyết được tình trạng thâm hụt thương mại.

Trong tình huống xấu nhất, khi thương mại hoàn toàn bế tắc, biện pháp đánh thuế của Mỹ có thể sẽ thu hẹp được đáng kể tình trạng thâm hụt, nhưng có rất ít người cho rằng, kết quả thu được là xứng đáng với cái giá phải bỏ ra. Bởi vì rất nhiều doanh nghiệp của Mỹ đang tham gia vào các chuỗi cung ứng chằng chịt, nếu không thể nhập khẩu hàng hóa đầu vào cần thiết cho quá trình sản xuất hàng hóa và cung cấp dịch vụ đầu ra, các doanh nghiệp này hoặc sẽ phải tạm đóng cửa, hoặc sẽ tuyên bố phá sản. Đình trệ thương mại trên diện rộng rốt cuộc sẽ dẫn đến việc làm bị mất đi và hiệu quả kinh tế bị giảm sút.

Trên thực tế, một vài chuyên gia kinh tế tin tưởng mạnh mẽ rằng, thâm hụt thương mại là kết quả của các nhân tố về mặt cơ cấu, hơn là bản thân các chính sách thương mại. Vì vậy, tăng thuế gần như sẽ không có tác dụng gì lên cán cân thương mại về lâu dài.

Trong một bài đăng mới gần đây, bà Caroline Freund, chuyên gia thuộc Viện Kinh tế Quốc tế Peterson – tổ chức ủng hộ thương mại tự do, cho rằng “nhìn chung, tăng thuế có thể làm giảm kim ngạch thương mại và thu nhập, trong khi tác động của nó lên thâm hụt thương mại lại không đáng kể”.

Các nhà làm chính sách của Nhật Bản có thể làm giảm thâm hụt không?

Câu trả lời là có, nhưng giảm được bao nhiêu vẫn còn là một ẩn số.

Trong giai đoạn những năm 1960 và 1970 khi kinh tế Nhật tăng trưởng cao, Nhật Bản đã có nhiều biện pháp hạn chế thương mại và đầu tư, các rào cản này sau đó đã dần được dỡ bỏ trong vài thập kỷ trở lại đây.

Nhìn chung, mức thuế ở Nhật Bản cũng tương tự như các nước có trình độ phát triển tương đương khác trên thế giới. Trên thực tế, các hàng hóa phi nông nghiệp của Nhật còn mở cửa hơn cả Mỹ, theo báo cáo quốc gia 2017 của IMF Nhật Bản cho thấy.

Mặc dù Tổng thống Trump có phần đúng khi cho rằng Nhật Bản vẫn đang bảo hộ một số ngành công nghiệp nội địa, ông ấy đã sai khi xác định ngành nào đang được bảo hộ.

Mỹ đã rất nhanh chóng chỉ ra Nhật Bản đang bảo hộ bằng các rào cản về quy định, ví dụ như quy trình kiểm tra ô tô hết sức phiền hà, cho rằng đó là lý do nước này bán được rất ít xe tại Nhật. Tuy nhiên, lập luận này lại không đúng nếu áp vào trường hợp của Đức, quốc gia đang bán hàng trăm ngàn chiến ô tô mỗi năm ở Nhật, theo số liệu do Hiệp hội Nhập khẩu Ô tô Nhật Bản ghi nhận được.

Thay vào đó, hầu hết các rào cản thương mại của Nhật nằm ở lĩnh vực dịch vụ và nông nghiệp, hơn là ngành kim loại và ô tô.

Lấy ví dụ, Nhật Bản có rất nhiều quy định nghiêm ngặt đối với dịch vụ pháp lý, vận chuyển hàng không, phát thanh và vận tải, theo báo cáo kỳ tháng 4 năm 2018 của OECD (Tổ chức hợp tác kinh tế và phát triển).

Nhật Bản còn nổi tiếng về các rào cản thương mại đối với nông sản, như gạo và thịt bò, hai trong số các vấn đề mấu chốt tại TPP.

Về mặt lý thuyết, nếu Nhật dỡ bỏ các rào cản trên, doanh nghiệp Mỹ có thể xuất khẩu nhiều hàng hóa hơn vào thị trường Nhật, dẫn đến thu hẹp tình trạng thâm hụt. Một biện pháp khác mà Nhật có thể làm để giảm thặng dư với Mỹ, đó là khuyến khích các hộ gia đình Nhật, vốn nổi tiếng về thói quen tiết kiệm, chi tiêu nhiều hơn.

Bộ Tài chính Mỹ, cơ quan luôn đưa Nhật vào danh sách cần theo dõi trong vấn đề thương mại, đề xuất Nhật Bản phải khuyến khích “hoạt động chi tiêu trong nước, để giúp cho tăng trưởng dài hạn được bền vững hơn, và giúp giảm gánh nặng nợ công cũng như tình trạng mất cân bằng thương mại của nước này”. Một chuyên gia còn gợi ý, Nhật có thể theo đuổi chính sách tăng giá đồng Yên để thúc đẩy chi tiêu chính phủ.

“Nếu vấn đề nằm ở mất cân bằng thương mại, vậy thì những gì chúng ta cần làm đó là siết nhẹ chính sách tiền tệ, và nới lỏng chính sách tài khóa”, ông Hiromichi Shirakawa, kinh tế trưởng của Credit Suisse cho biết.

Tuy nhiên, ông Shirakama cũng thú nhận, các ngân hàng và chính phủ Nhật dường như không ai hứng thú với cách làm trên.

Nguồn: Japan Times – TQ

Từ khóa: Thâm hụt thương mại, thuế, quan hệ Mỹ - Nhật, thương mại Quốc tế, Donald Trump

Phân tích - Bình luận

Menu

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 mondialsolution

Trang thông tin này được thực hiện với sự hỗ trợ kỹ thuật của dự án BWTO    
004145231
Go to top